Xuân men qua lối nhỏ Hoa thẹn thùng đưa hương Chiều sót vài giọt nắng Dịu dàng trôi lang thang
Em về bước nhẹ nhàng Trên triền xanh của cỏ Con dế mèn tuổi nhỏ Giương râu nhìn vu vơ
Đừng vút những vần thơ Của một thời thương nhớ Chút giận hờn vô cớ Đừng để gió mang đi.
|
|
|