Kể từ giờ trái tim tôi đóng cửa
Không yêu ai và cũng chẳng nhớ ai
Tôi lại về với chính tôi ngày trước
Sống cô đơn vô cảm không ưu tư
Và từ đây tôi cũng không buồn nữa
Để tâm hồn hai chữ hồn nhiên
Cứ như cỏ cây vô chi vô giác
Không buồn phiền không đau rát con tim
Bao muộn phiền đã theo dòng nước mắt
Sống cuộc đời một khoảng khắc bình yên!!!
Kết Thúc (END) |
|
|